MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH

DIỄN ĐÀN MẬT PHÁP ĐÃ CHUYỂN ĐỊA CHỈ VỚI GIAO DIỆN MỚI TẠI:

DIỄN ĐÀN MẬT PHÁP | MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH
Điểm đạo gieo duyên - Nhập môn huyền bí

www.matphap.com
matphap.com@gmail.com

MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH

MẬT TÔNG,ĐẠO HỌC, ĐIỂM ĐẠO, MẬT TÔNG THẦY GIÀ, MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH, Uế Tích Kim Cang Thần Chú, Điểm Đạo, Chú Chuẩn Đề, Siêu Độ Vong Linh, Bùa Chú, Linh Phù, Thần Chú, Mantra, www.google.com.vn
 
Trang ChínhTrang Chính    Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
THÔNG BÁO
MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH


DIỄN ĐÀN MẬT PHÁP ĐÃ CHUYỂN ĐỊA CHỈ VỚI GIAO DIỆN MỚI TẠI:

Điểm đạo gieo duyên - Nhập môn huyền bí

www.matphap.com

Share | 
 

 Hai lần thấy Phật vãng sanh Cực Lạc - H.T. THÍCH ĐỨC NIỆM

Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Ban Quản Trị
Ban Quản Trị
avatar

Pháp Môn : Hiển Giáo
Tôn giáo : Đạo Phật
Bài viết : 544
Số lần cảm ơn : 74
Điểm Cống Hiến : 2147487109
Tham gia : 27/05/2009

Bài gửiTiêu đề: Hai lần thấy Phật vãng sanh Cực Lạc - H.T. THÍCH ĐỨC NIỆM   30/9/2009, 21:19

Hai lần thấy Phật vãng sanh Cực Lạc
H.T. THÍCH ĐỨC NIỆM
là Bồ Tát thị hiện
cứu độ chúng sanh qua cao trào
Phật Thất

* * * * * * * *


Lúc chúng tôi đang viết sách “Những Chuyện Niệm Phật Thấy Phật Vãng
Sanh và Vãng Sanh Lưu Xá Lợi 3”, vừa viết tới chuyện vãng sanh thấy
Phật của Hòa Thượng Thích Đức Niệm thì ......

Tuy bận
viết, nhưng từ 3 giờ khuya mỗi đêm chúng tôi đều nghe băng giảng của
H.T. Tịnh Không 1 giờ, trước khi đi ngủ cũng nghe 1 giờ. Đêm rồi, chúng
tôi nghe băng video tựa đề “Phật pháp bất ly sanh hoạt”, bỗng nghe Hòa
Thượng nói, thời này có nhiều bực Bồ Tát thị hiện cứu độ chúng sanh ở
một số quốc gia.

Tâm chúng tôi bật bừng sáng, thấy rõ
Hòa Thượng Thích Đức Niệm quả là một bực thị hiện. Các nhà lãnh đạo
quốc gia nếu có lo cho chúng sanh chỉ giúp phần thể xác trong một giai
đoạn. Còn Hòa Thượng Đức Niệm cứu độ chúng Phật tử Việt Nam vĩnh cửu,
muôn đời không còn đau khổ, tặng cho họ một trái bất tử gọi là “Quả
Vãng Sanh Cực Lạc”.

Và trường hợp thị hiện của Hòa
Thượng Đức Niệm có một sự an bày vô cùng vi diệu. Nếu hiểu về Phật pháp
thì chúng ta thấy, tất cả các pháp nếu có nhơn thì liền có duyên và sẽ
có quả.

H.T. Tịnh Không nói: “Nhơn, Duyên, ... quả báo tơ hào không sai!”.


Thế gian thường nói, một con én khó làm nên mùa xuân. Từ buổi đầu, Hòa
Thượng Đức Niệm như là một con én từ phương trời nào đó bay về. Ngài
cất lên lời tuyên bố: “Nếu Thầy không kiết thất niệm Phật, Thầy sẽ
không được vãng sanh Cực Lạc”.

Một vị Hòa Thượng có 47
năm hạ lạp. Một vị Hòa Thượng đã tu trên 17 ngàn ngày, ít nhứt đã tụng
5 ngàn bộ Kinh, trì chú cũng 5,10 ngàn lần và lạy Hồng Danh Sám Hối
cũng cả mấy mươi ngàn lạy.

Thế mà trước khi rời cõi
này, Hòa Thượng phải nói thật: “Nếu Thầy không kiết thất niệm Phật,
Thầy sẽ không được vãng sanh Cực Lạc”.

Đây là tiếng kêu nghe chừng như tiếng kêu lạc lỏng của một chiếc én lạc bầy. Nhưng, thực sự không phải vậy.


Có lần, Đức Phật dẫn một nhóm Tỳ Kheo đi ngang qua vũng nước sắp cạn.
Có bầy cá đang tung tăng bơi lội trong vũng nước ấy.

Phật
dạy: “Chúng sanh ngày nay như bầy cá đang trong vũng nước sắp cạn khổ
này. Chúng cá sẽ chết chẳng biết lúc nào, nhưng vẫn ngu mê tung tăng
bơi lội”.

Câu nói của H.T. Đức Niệm, chẳng phải là
tiếng kêu lạc lỏng. Ngài đã nói sự thật. Ngài nói lúc đang mạnh khỏe và
thật tỉnh táo. Từ lâu nay, người ta tưởng một vị tu hành, đã làm tới
Hòa Thượng chết là cao đăng Phật quốc. Bây giờ Ngài nói huỵnh toẹt:
“Nếu Thầy không kiết thất niệm Phật, Thầy sẽ không được vãng sanh Cực
Lạc”. Vậy nếu Ngài không vãng sanh thì đi đâu? Sẽ về đâu?


Từ lâu nay, mọi người đều tưởng chư vị Tăng Ni tu theo Phật, tụng Kinh
trì chú, sám hối lễ lạy vạn Phật; khi chết chắc sẽ được Phật rước về
cõi Phật. Câu nói của Hòa Thượng Đức Niệm cải chánh lại sự hiểu biết
sai lầm từ bấy lâu nay của chúng sanh. Phật pháp là bình đẳng. Tăng Ni
Phật tử cũng là người, ai tu nấy chứng. Phật không thiên vị ai hết.


Vả lại trong Kinh Hoa Nghiêm, Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni nói: “Tất cả
chúng sanh đều có trí tuệ, đức tướng Như Lai, chỉ vì vọng tưởng, phân
biệt, chấp trước mà chẳng chứng đắc”.

Chứng đắc thì
thành Bồ Tát, thành Phật. Nếu không chứng đắc, thì người xuất gia dù là
Hòa Thượng, Thượng Tọa, Đại Đức cũng đều phải luân hồi, tùy thọ nghiệp
mà thọ thân đời sau. Phật là đấng Đạo Sư, chỉ làm cái việc chỉ đường
cho mọi người tu. Đạo là đường, Sư là vị Thầy. Tất cả chư Phật đều Bình
Đẳng, chẳng thiên vị ai cả. Ai tu đúng lời Phật dạy buông bỏ vọng
tưởng, phân biệt, chấp trước thì hữu cầu tất ứng.

Còn tu trái lời Phật dạy, khi lâm chung chưa chứng đắc, thì đi luân hồi.


H.T. Đức Niệm đã sáng suốt viết cuốn sách “Tịnh Độ Đại Thừa Tư Tưởng
Luận”. Cuốn sách này phân tích rất rõ về tư tưởng Tịnh Độ và phân tích
rõ “Niệm Phật như nấu nước”. Nấu liên tiếp một mạch thì nước mới sôi.
Còn đang nấu lại tắt lửa, rồi thời gian sau đó lại nấu tiếp, rồi lại
tắt lửa, thì không bao giờ nước sôi. Tổ chức Phật Thất, là dạy cho
chúng Phật tử “nấu nước niệm Phật”. Niệm không gián đoạn như H.T. Đức
Niệm viết trong sách dạy niệm Phật, phải “tịnh niệm tương tục” như Bồ
Tát Đại Thế Chí dạy. Và chính bản thân Hòa Thượng tự biết: “Nếu Ngài
không kiết thất niệm Phật thì Ngài chắc chắn khi lâm chung Hòa thượng
sẽ phải đi luân hồi. Vì lúc đó, bên ngoài người ta không thấy Hòa
thượng đang lâm trọng bịnh, nhưng tự bản thân Hòa thượng hiểu rằng vô
thường sắp đến với Hòa thượng bất cứ lúc nào”.

Lúc này
chánh điện của chùa đang cất lại, Ngài chờ hoàn tất sẽ giao cho đệ tử
rồi nhập thất niệm Phật. Còn bây giờ thì Phật sự còn làm, cho nên Ngài
chẳng thanh tịnh niệm Phật.

Trong thời gian này, chúng
tôi đang viết các sách: Sưu Giải Kinh Niệm Phật Ba La Mật và cuốn Sám
Nguyện Vãng Sanh, cho nên thường lui tới chùa mang bản đánh máy nhờ Hòa
Thượng hiệu đính. Mỗi lần gặp gỡ, chúng tôi lại hiểu thêm Hòa Thượng
một chút.

Phật Học Viện Quốc Tế tuy ở miền Nam
California, nhưng lại nhằm vào một nơi xa cách các chùa; khí hậu lại
chẳng tốt. Khi lạnh thì lạnh buốt còn khi nóng thì nóng bức.


Những ngày lễ lớn, Phật Học Viện làm lễ sau các chùa. Nhưng, khi Phật
Học Viện làm lễ thì Phật tử các nơi quy về đông đảo nhứt. Bởi cách hành
lễ của H.T. Đức Niệm thật nghiêm túc, ai ai cũng thích. Tới bây giờ mọi
người vẫn thích về Phật Học Viện Quốc Tế.

Mỗi sáng Chủ
Nhựt, H.T. Đức Niệm đều tổ chức lạy Hồng Danh Sám Hối, lạy vạn Phật.
Tuy chính bản thân Hòa Thượng hướng dẫn lễ Sám nhưng khi tâm sự với
chúng tôi, tự Hòa Thượng cũng biết, dù lạy hàng vạn Phật, mà không nhập
thất để chuyên nhứt niệm A Di Đà Phật đến độ nhứt tâm, thì vẫn phải đi
luân hồi.

Bởi trong Kinh Vô Lượng Thọ, Phật A Di Đà nói:

“Ví như cúng dường hằng sa Thánh
Chẳng bằng dũng mãnh cầu Chánh Giác”


Thánh tức là Phật. Dù cúng dường, lễ lạy hàng vạn đức Phật thì cũng chỉ
được phước cho đời sau, nghĩa là cũng phải đi luân hồi. Chẳng bằng cầu
Chánh Giác tức cầu thành Phật. Mà niệm Phật là pháp môn thành Phật tức
là cầu Chánh Giác.

Chúng tôi nghĩ rằng Hòa Thượng Đức
Niệm đã thấy điều này, nhưng Ngày không nói ra hay chưa kịp nói ra. Vì
trước một cái gì thành lệ, tức thói quen muốn sửa đổi cũng không dễ.
Như hiện nay, các chùa tổ chức cho Phật tử tu Bát Quan Trai, đây là dạy
tu luân hồi. Bởi Phật dạy tu Bát Quan Trai là để chúng sanh tập tu
phước đức để đời sau thành người xuất gia. Mà còn có đời sau là còn
luân hồi. Đời Mạt Pháp này không dạy cho chúng sanh tu thoát luân hồi
là sai tâm ý của Đức Bổn Sư, là không đền ơn trọng của Phật.


Trọn một ngày tu Bát Quan Trai làm mất mươi ngàn hoặc vô số câu niệm
Phật của một Phật tử. Một câu hồng danh A Di Đà Phật dứt trừ 80 ức kiếp
trọng tội sanh tử. Kinh A Di Đà Sớ Sao và Từ Điển Phật Học của Đoàn
Trọng còn nói: “một tiểu kiếp có 16.800.000 (mười sáu triệu tám trăm
ngàn) năm”. Một ức là 100.000; 80 ức là 8 triệu năm. Một câu A Di Đà
Phật diệt được : 8.000.000 x 16.800.000 = 128.000.000.000 năm trọng tội
sanh tử.

Đây là Phật nói trong Kinh A Di Đà. Phật nói
tiểu kiếp hay trung hoặc đại kiếp. Chúng tôi tạm dùng tiểu kiếp cho con
số nhỏ bớt đi.

Vô thường đến với mọi người Phật tử
không biết lúc nào. Mà tội ác của chúng sanh thì vô số (theo Kinh nói)
nếu nghiệp ác của mỗi chúng sanh có hình tướng, thì trọn bầu hư không
chẳng chứa hết.

Cho nên chúng Phật tử cần được chỉ dạy
để hiểu tường tận sự cần thiết niệm Phật, cần được các chùa tổ chức
Phật thất và hướng dẫn họ niệm Phật, giúp nhắc nhở họ niệm Phật với tâm
thanh tịnh, buông bỏ vạn duyên. Bát Quan Trai hiện nay làm mất đi hàng
ngàn hàng vạn câu niệm Phật của chúng sanh. Và Phật tử đâu cần đời sau
xuất gia.

Nếu tất cả Phật tử được hướng dẫn và giảng
giải đầy đủ thì hầu hết chỉ cần niệm Phật để được vãng sanh Cực Lạc.
Bắt Phật tử tu Bát Quan Trai là làm hại con đường vãng sanh của họ.
Trách nhiệm vô hình này ai gánh chịu đây?

Lối niệm Phật
thông thường hiện nay độ 3000 niệm 1 giờ. Cách niệm Phật của Hòa Thượng
Tịnh Không theo máy chip niệm Phật là 5000 niệm 1 giờ. Cách niệm Phật
của Thầy Tánh Như và các Phật tử theo Thầy hiện nay niệm từ 7000-7500
niệm 1 giờ. Mỗi ngày Thầy Tánh Như niệm 160.000 niệm. Hơn 70 tuổi, Thầy
Tánh Như mới đi tu. Vừa quy y xong, Thầy Tánh Như qua Úc dự Phật thất
tại đạo tràng của H.T. Tịnh Không. Biết được sự lợi ích của pháp môn
niệm Phật, là người có được tánh kiên cường, Thầy Tánh Như đã niệm
Phật, lạy Phật để Sám hối nghiệp chướng miên mật 1 tháng.


Chỉ một tháng thôi, giống như trong dĩa CD Chuyển Nghiệp Lực Thành
Nguyện Lực, H.T. Tịnh Không niệm Phật cũng 1 tháng , Thầy Tánh Như đã
đổi khác cuộc đời.

Từ một chú Tiểu, dù tuổi trên 70
nhưng mới vào tu cũng phải từ chú Tiểu (đã già) tu lần lên. Nhưng sau
đó bỗng nhiên mọi người nhìn chú Sa Di ấy với con mắt kính trọng khác
thường.

Chúng tôi viết bài này vào ngày 10/1/2005, lúc Thầy Tánh Như đi tu được 1 năm hơn 7 tháng.


Để tìm hiểu về Thầy Tánh Như, chúng tôi may mắn được gặp riêng Thầy hai
lần. Chúng tôi khéo léo dò hỏi, nhưng Thầy khôn khéo hơn né tránh,
không xác nhận đã gặp Phật A Di Đà.

Bài này chúng tôi
viết về trước hợp Hòa Thượng Thích Đức Niệm thấy Phật A Di Đà và vãng
sanh. Nên muốn chư liên hữu đọc sách này thấy được sự quan trọng của
pháp môn Niệm Phật. Nếu tất cả chư vị muốn khi thọ mạng dứt, sẽ được
Đức Từ Phụ A Di Đà tiếp dẫn thì nên theo gương Hòa Thượng Đức Niệm.


Mặc dù Thầy Tánh Như né tránh với chúng tôi, cũng như với mọi người
rằng Thầy chẳng diện kiến Phật A Di Đà. Nhưng người ta đã nhìn Thầy như
người khác với mọi người. Tại đạo tràng Phật thất của H.T Tịnh Không ở
Úc, có một vị sư già Việt Nam, tuổi đã 80, nếu gọi đúng phải xưng Ngài
là Hòa Thượng. Nhưng Ngài thích được người ta gọi là Thầy Thiện Huệ.


Để tìm đường tu giải thoát luân hồi, Thầy Thiện Huệ đến Úc gặp Hòa
Thượng Tịnh Không, rồi xin được ở đó tu cho đến khi vãng sanh.
Thầy Thiện Huệ tu tại đó trên 2 năm. Thầy Tánh Như qua Úc lần đầu được gặp Thầy Thiện Huệ.


Một năm sau, Thầy Tánh Như trở lại Úc cũng gặp Thầy Thiện Huệ. Nhưng
lần này Thầy Tánh Như đã trở thành một vị Thầy đi hướng dẫn Phật thất ở
Mỹ rồi qua Úc. Phong thái của Thầy khác với năm trước. Cùng đi với Thầy
có ngót 20 đệ tử. Tại đạo tràng Phật thất của cư sĩ Tâm Tịnh tại
Sydney-Úc, người dự Phật thất do Thầy Tánh Như hướng dẫn ngửi được
hương thơm và thấy hào quang.

Xin chư liên hữu lưu ý về
phần chuyện chúng tôi sắp kể tiếp, bởi nó mang ý nghĩa quan trọng. Sau
cuộc gặp gỡ, theo dõi cách hành trì và hướng dẫn Phật thất của Thầy
Tánh Như, Thầy Thiện Huệ thấy Thầy Tánh Như tiến bộ vượt bực, bèn thành
thật xin Thầy Tánh Như chỉ bí quyết cho mình. Nói theo thường tình là
xin thọ giáo.

Bây giờ chúng tôi nói rõ chỗ chúng tôi muốn nói.


Thầy Thiện Huệ là một cao Tăng có 2 chùa ở Việt Nam. Vì muốn vượt thoát
luân hồi, Thầy buông bỏ cái ngã của Thầy, xin H.T. Tịnh Không cho một
chỗ ở để được niệm Phật đúng cách, hầu được vãng sanh.


Thầy Tánh Như tới đạo tràng của H.T. Tịnh Không sau Thầy Thiện Huệ. Tại
đạo tràng này, Thầy Tánh Như là bực đàn em của Thầy Thiện Huệ. Kể về
tuổi đạo thì Thầy Tánh Như lúc trở lại Úc vừa tròn tuổi thôi nôi xuất
gia. Còn Thầy Thiện Huệ thì tuổi lạp đã trên 50.

Nhưng,
chúng ta hãy lấy Thầy Thiện Huệ làm một tấm gương. Thầy Thiện Huệ tuổi
lớn hơn H.T. Tịnh Không, nhưng khi xin ở lại đạo tràng, Thầy Thiện Huệ,
dù không nói ra, cũng đã chấp nhận H.T. Tịnh Không là một bực Thầy.


Và tại đạo tràng ở Úc này, Thầy Thiện Huệ là người học trước Thầy Tánh
Như. Nhưng khi thấy cách tu tinh tấn của Thầy Tánh Như, Thầy Thiện Huệ
yêu cầu Thầy Tánh Như chỉ giáo. Thử hỏi, có được bao nhiêu người thật
sự cầu đạo như Thầy Thiện Huệ?

Trong Kinh Hoa Nghiêm, Đức
Bổn Sư dạy: “Tất cả chúng sanh đều có trí tuệ, đức tướng Như Lai, chỉ
vì vọng tưởng, phân biệt, chấp trước mà chẳng chứng đắc”.

Thầy Thiện Huệ có được cái điều mà Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni dạy là đừng phân biệt, đừng chấp trước.


Nếu Thầy Thiện Huệ có tâm phân biệt và chấp trước như bao nhiêu người
khác, chắc chắn Thầy sẽ không xin ở lại đạo tràng của H.T. Tịnh Không.
Và nếu Ngài phân biệt, chấp trước thì sẽ không yêu cầu Thầy Tánh Như
chỉ dẫn cách hành trì niệm Phật có hiệu quả.

Thầy Thiện Huệ cần sự giải thoát luân hồi, để được vãng sanh Cực Lạc, nên Thầy Thiện Huệ dứt bỏ mọi chấp trước.


Những năm gần đây, nhiều Tăng Ni Việt Nam nhờ nghe được các băng giảng
của H.T. Tịnh Không nên cũng bỏ được phân biệt chấp trước, nên nhiều
Phật tử cũng hưởng được lợi lạc.

Và còn chuyện khác
cũng liên quan với Thầy Tánh Như. Thầy Tánh Như xuất gia tại chùa Việt
Nam, do Thiền Sư Mãn Giác trụ trì. Như vậy Thầy Tánh Như phải tu Thiền,
bởi trước đó Thầy Tánh Như có học Thiền với Thiền sư Nhất Hạnh. Nhưng
qua Úc, thấy pháp môn niệm Phật hữu hiệu, Thầy Tánh Như liền tu niệm
Phật.

Khi trở lại chùa Việt Nam, Thầy Tánh Như bị bầm
dập một thời gian. Sau đó, chẳng biết hai Thầy trò nói chuyện với nhau
như thế nào, Thiền sư Hòa Thượng Mãn Giác đồng ý để Thầy Tánh Như tổ
chức Phật Thất tại chùa Việt Nam. Chính Thiền sư Hòa Thượng Mãn Giác
đứng ra giới thiệu và chứng minh.

Đây có nghĩa là Hòa
Thượng Mãn Giác đã biết kết quả một tháng tu niệm Phật của Thầy Tánh
Như ở Úc được như thế nào rồi. Và có lần chúng tôi được nghe nói, Thầy
Tánh Như nhắc Thiền sư Hòa Thượng Mãn Giác niệm Phật thì Hòa Thượng chỉ
xâu chuỗi tỏ ý là vẫn luôn luôn niệm Phật.

Qua băng
giảng của Thầy Tánh Như, chúng tôi được nghe, và đã viết trong tập
Hương Quang An Dưỡng Chung Cư rằng: “Thầy Tánh Như đã độ được Hòa
Thượng”. Thật ra, chẳng phải một mà tới hai vị. Có người đọc tập Hương
Quang hỏi chúng tôi rằng: “Bác viết như vậy, rủi Thiền Sư Mãn Giác cải
chánh thì sao?”.

Trong Đại Tạng Kinh Trung Hoa, qua các
sách dịch lại, chúng tôi thấy lịch sử nhắn nhở nhiều Thiền sư lúc lâm
chung quy hướng Tịnh Độ. Bởi Đức Bổn Sư nói, nếu người tu mà còn vọng
tưởng phân biệt, chấp trước thì không thể chứng đắc. Thời Mạt Pháp này
có vị nào bỏ được vọng tưởng, hoặc bỏ được phân biệt chấp trước đâu.
Nếu không quy hướng Tịnh Độ, dùng Phật hiệu A Di Đà Phật để vãng sanh,
thì vạn người tu, vạn người đi luân hồi. Mỗi một con người đều chứa vô
số nghiệp trong Tàng thức. Có ai biết được rằng mình đã nhẹ nghiệp và
hành đủ thập thiện để khi lâm chung, dù đi luân hồi nhưng sẽ luân hồi ở
cõi Trời.

Có ai dám quả quyết sẽ được luân hồi cõi
Trời? Thôi thì quy hướng Tịnh Độ có Đức Phật A Di Đà, là một đấng Đại
Từ Đại Bi luôn luôn lúc nào cũng phóng quang nhiếp thọ người đang niệm
Phật.

Như vậy, vào thời Mạt Pháp của năm 2005, H.T. Mãn
Giác quy hướng Tịnh Độ, là một hành động sáng suốt, nêu một tấm gương
có tính cách lịch sử và là một việc làm cứu độ vô số chúng Phật tử
khác.

Bởi vô số người thấy Hòa Thượng Mãn Giác là một
Thiền Sư còn hướng về Phật A Di Đà để cầu vãng sanh, thì hàng Phật tử
cũng tự biết mình không thể dùng Thiền để vượt luân hồi, thì họ cũng
đều nhứt tâm niệm Phật. Đó là Hòa Thượng Mãn Giác sẽ độ vô số chúng
sanh vậy.

Từ khi chúng tôi viết sách, chúng tôi tha
thiết muốn tất cả mọi người Việt Nam đều tu niệm Phật để được vãng sanh
Cực Lạc, vượt khỏi luân hồi. Chúng tôi không hề phân biệt Thiền Tông
hay Tịnh Độ hay Mật Tông gì cả. Chúng tôi chỉ tin vào lời Phật Bổn Sư
Thích Ca nói, thời mạt pháp nếu vạn người không nhờ vào pháp môn Niệm
Phật, vạn người không thoát khỏi luân hồi. Nên bất cứ dịp nào khuyến
khích được mọi người tu niệm Phật là chúng tôi làm ngay. Chúng tôi
không phân biệt ai hết. Ai niệm Ngài thì Ngài độ.

Đức
Phật Thích Ca dạy bỏ mọi phân biệt, chấp trước, nhưng có một điều Đức
Bổn Sư dạy phải chấp, đó là chấp trì danh hiệu A Di Đà Phật. Chúng tôi
là người y giáo phụng hành thôi.

Cách đây đôi năm,
chúng tôi đi đến phòng mạch của Bác sĩ Nguyễn Phúc Vĩnh Khiêm thấy một
cảm tạ của H.T. Mãn Giác được lộng khung treo trên vách; H.T. Mãn Giác
cám ơn công cứu tử của BS Vĩnh Khiêm.

Lúc đó, chúng tôi
trách thầm, làm gì H.T. Mãn Giác cám ơn long trọng như vậy? Nhưng, khi
viết những dòng này chúng tôi vụt nghĩ, nếu ngay lúc đó H.T. chết, chắc
chắn H.T. sẽ không có dịp để diện kiến Đức Phật A Di Đà. Nhưng nay thì
Hòa Thượng Mãn Giác có thể cầm chắc vãng sanh. Vì nơi Cực Lạc bây giờ
đã có đóa sen của Hòa Thượng rồi.

Lần bịnh nặng trước
đó nếu không được bác sĩ cứu, chắc khi Hòa Thượng đã buông xuôi tay có
lẽ hàng Tăng Ni đệ tử tu Thiền của Hòa Thượng không dùng danh hiệu A Di
Đà để trợ niệm, thì làm sao Hòa Thượng được Phật A Di Đà tiếp dẫn? Mặc
dù có trợ niệm, nhưng H.T. Mãn Giác không tin vào Phật A Di Đà và không
được 10 niệm nối tiếp liền nhau, thì trợ niệm cũng vô ích.


Theo Kinh A Di Đà, Hòa Thượng Mãn Giác là người có nhiều thiện căn,
phước đức và duyên lành. Hòa Thượng Mãn Giác là một Thiền sư đã lớn
tuổi lại bịnh hoạn, ngày lâm chung chẳng biết lúc nào. Bỗng nhiên, có
một ông già (tức Thầy Tánh Như) xin xuất gia. Trong cái bỗng nhiên này
có cái thiện duyên thay đổi cả một đời người.

Chẳng
những chánh báo của H.T. Mãn Giác đổi, mà cả những y báo cũng sẽ đổi
theo.Tìm học trong Phật pháp, chúng tôi mới thấy được điều hay của nó.
Thầy Tánh Như là người có tánh hơi ngông và thấy sao nói vậy. Chúng tôi
cũng là một kẻ ngông, nghe sao cũng nói vậy. Không ai bụm miệng kịp.


Chúng tôi nghe băng Thầy Tánh Như nói, lúc ở chùa Việt Nam, Thầy được
giao nhiệm vụ lau chùi bàn Phật và đổ rác. Dọn các lư nhang, Thầy thấy
rất nhiều tàn thuốc được vùi trong lư. Đổ thùng rác, Thầy thường thấy
vỏ lon bia.

Chắc chắn những vật ấy không phải của Hòa
Thượng. Và chúng tôi cũng không quan tâm tìm hiểu vị sư nào hút thuốc
uống bia trong chùa và có hành động không kính trọng Phật.


Nhơn đây, chúng tôi kể ra để nói thêm về cái duyên và y báo của H.T.
Mãn Giác. Hòa Thượng là người trụ trì, tức là vị lãnh đạo chùa. Việc
xảy ra trước Phật Bồ Tát, Hòa Thượng phải có phần trách nhiệm. Nếu việc
này Thầy Tánh Như không nói ra, Hòa Thượng Mãn Giác không biết, nhưng
Phật Bồ Tát đều biết. Cho nên, khi Hòa Thượng Mãn Giác biết, Ngài sẽ
không để cho việc khinh thường Phật, Bồ Tát xảy ra nữa.


Người không biết sẽ trách Thầy Tánh Như, nhưng người hiểu về “thiện
căn, phước báu, duyên lành” đều cảm ơn Thầy Tánh Như. Bởi Thầy Tánh Như
chính là duyên lành, nên Hòa Thượng Mãn Giác niệm Phật, được tăng chánh
báo, ảnh hưởng đến nhiều y báo. Từ nay, lư nhang chùa Việt Nam sẽ không
còn tàn thuốc. Vị Sư nào hút thuốc đó sẽ không bị Phật qưở, đó là điều
tốt thứ nhất và không còn lén lút uống bia. Bởi người tu hành làm bất
cứ việc gì dù tốt hay không tốt, tưởng đâu Thầy trụ trì, bạn đồng tu và
Phật tử không biết; nhưng Phật, Bồ Tát, chư Thiên Thần Hộ Pháp đều biết
và tự tâm tức A Lại Da Thức của vị ấy biết và đã ghi hành động tạo
nghiệp tốt hay xấu của chính vị ấy. Khi vị ấy lâm chung, tất cả nghiệp
tốt xấu trong đời đều hiển hiện. Xấu nhiều thì đi theo đường xấu, đường
dữ.

Phật nói: “Tất cả các pháp từ tâm tưởng sanh. Tâm
tạo ra Niết Bàn hay địa ngục”. Trước khi mình hành động, tâm đã nghĩ
suy, tính toán và tạo thành nghiệp mà mình không hề hay biết, tưởng
rằng đã giấu được thiên hạ thì trời đất, quỷ thần, Phật, Bồ Tát nào
biết. Nhưng tự tâm mình đã gieo chủng tử xấu, và mình phải mang nó đời
đời kiếp kiếp rồi.

Thầy Tánh Như đến chùa Việt Nam, như
trên chúng tôi nói là mang đến cho Hòa Thượng Mãn Giác một cái duyên
lành. Có lẽ đây là tiền duyên của hai người. Vì đối với các vị sư trong
chùa, tức y báo của H.T Mãn Giác cũng được ảnh hưởng tốt vậy.


Riêng chúng tôi, chúng tôi không mang tâm tưởng xấu, chúng tôi viết ra
những điều mình đã học, để mong giúp đỡ mọi người.


Trong cuộc đời của Tổ Ấn Quang, Ngài không khuyên người xuất gia và
không làm lễ thế phát cho ai cả. Vì Ngài nói, thời Mạt Pháp này tại cửa
địa ngục, người xuất gia chen chân vào đông nghẹt. Theo H.T. Tịnh
Không, Tổ Ấn Quang là hóa thân của Đại Thế Chí Bồ Tát, do chính Quán
Thế Âm Bồ Tát báo mộng cho một người.

Chúng tôi không
có ác tâm vạch lưng Tăng Ni mà chúng tôi mong chư Tăng Ni đều sẽ là
những bực trong sạch, đạo đức và sẽ là những bực biết thương chúng sanh
thật sự. Một Tăng Ni thật sự biết thương chúng sanh sẽ độ vô số người.


Chùa không thể là nơi để người ta trốn đời vào đó ở và an thân ở đó,
bất kể sự đau khổ của chúng sanh. Sau khi chết phải luân hồi. Nhưng
chính những vị xuất gia kia khi lâm chung cũng phải đi luân hồi. Chúng
tôi viết ra để hữu ích chung vậy.

***********

Bây giờ xin trở lại về cố H.T. Thích Đức Niệm.


Ngài cũng quả là một người phi thường và là một người không chấp trước.
Chúng tôi ít khi đến chùa nhưng khi chúng tôi xin Hòa Thượng hiệu đính
Kinh Niệm Phật Ba La Mật Sưu Giải thì Hòa Thượng Đức Niệm chấp nhận
ngay, không một chút đắn đo.


Nho Hòa Thượng Đức
Niệm, chúng tôi mới có cơ duyên đi sâu vào Phật pháp, rồi may mắn được
cư sĩ Thanh Trí trao cho bộ băng 29 video giảng Kinh Vô Lượng Thọ của
H.T. Tịnh Không

Từ cái duyên ban đầu này, đến việc Hòa
Thượng Đức Niệm tâm sự với chúng tôi, như đã nói ở trước. Ngài đã khai
tâm chúng tôi. Từ đó, chúng tôi hiểu thế nào là Kiết Thất Niệm Phật,
thế nào là Phật Thất. Chúng tôi trở thành một công cụ được Ngài sử dụng
để gây nên cao trào Phật Thất ở hải ngoại ngày nay.

Như
chúng tôi đã thưa trước đây, ngoài Hòa Thượng Đức Niệm là một bực thị
hiện, vẫn còn nhiều Tăng Ni khác cũng vậy. Nếu chẳng có những vị ấy,
thì cao trào Phật thất không vững mạnh như hiện nay.

Hòa Thượng Thích Đức Niệm là bực nồng cốt cho nên khi hoàn thành sứ mạng, Ngài phải ra đi. Từ xưa đến nay vẫn thế.

Bây giờ xin kể về trường hợp thấy Phật A Di Đà hai lần và ngày vãng sanh Cực Lạc của Hòa Thượng Thích Đức Niệm.


Vào ngày rằm Tháng Giêng năm Quý Mùi, tức ngày 15/2/2003, Hòa Thượng
thấy Phật A Di Đà đến viếng. Sau đó, Hòa Thượng kể cho Thầy Minh Chí
nghe.

Được tin này, chúng tôi nghĩ Hòa Thượng sắp sửa
vãng sanh Cực Lạc. Mọi người tiên đoán, Hòa Thượng sẽ vãng sanh vào
ngày Đức Bổn Sư Thích Ca nhập Niết Bàn. Nhưng ngày đó chẳng có gì xảy
ra.

Vào ngày Chủ Nhựt 16/3/2003, vào 6 giờ chiều lúc
chư Phật tử đang trợ niệm, Phật tử Phước Lạc bỗng ngửi thấy mùi hương
trầm, cô tự hỏi: “Lạ quá! Thầy đang không được khỏe, vậy ai lại đốt
nhang?”. Phước Lạc lặng lẽ lui ra ngoài, tìm xem nhang đốt ở chỗ nào để
tắt. Nhưng tìm khắp nơi không thấy! Có người khác và Sư cô Diệu Tánh
cũng ngửi được mùi thơm.

Ngày 17/3, chúng tôi được tin
Hòa Thượng Thích Tín Nghĩa (lúc ấy còn là Thượng Tọa) từ Texas về thăm.
Thầy Tín Nghĩa kể lại, Hòa Thượng Đức Niệm nói rất lâu và Hòa Thượng tỏ
vẻ rất quan tâm.

Sau đó, chúng tôi có hỏi Thầy Tín
Nghĩa nói gì với Hòa Thượng Đức Niệm. Thầy Tín Nghĩa nói: “Thầy nói với
Hòa Thượng còn mấy ngày nữa là vía Quán Thế Âm Bồ Tát. Xin ráng chờ
ngày đó”.

Ngày 18/3/2003, chúng tôi đến thăm Hòa
Thượng. Hòa Thượng Thích Trí Chơn hướng dẫn chúng tôi vào thăm. Nghe có
chúng tôi, Hòa Thượng Đức Niệm mở mắt nhìn. Hòa Thượng bị ung thư gan.
Các bác sĩ nói, bịnh này làm Hòa Thượng đau đớn vô cùng, chúng tôi nhìn
thấy Hòa Thượng ốm nhiều, nhưng không có triệu chứng đau đớn như các
bác sĩ nói. Thấy chúng tôi vào, mọi người tản bớt ra ngoài, chỉ còn ở
lại 3 người. Chúng tôi chẳng dám hỏi han, cần để Hòa Thượng tịnh dưỡng
và niệm Phật.

Chúng tôi chỉ hỏi vắn tắt:

- Thưa Hòa Thượng, Ngài thấy Phật A Di Đà mấy lần?

Hòa Thượng mở mắt nhìn và đáp ra tiếng rõ ràng:

- Hai lần.

Đại Đức Quảng Đạo đang ở dưới chân Hòa Thượng Đức Niệm, vui mừng lặp lại:

- Hai lần !


Sáng ngày 19/3/2003, Phật tử đang trợ niệm bỗng nhìn thấy sắc diện trên
gương mặt Hòa Thượng biến đổi từ xám xanh thành ửng hồng và lỗ tai của
Hòa Thượng từ từ dài ra. Đây là hiện tượng của người sắp vãng sanh.
Thường thì, ngay khi vãng sanh mới có hiện tượng. Nhưng Hòa Thượng Đức
Niệm hiện tướng lành trước. Theo chúng tôi có lẽ vào ngày này, có thể
Phật A Di Đà đã đến lần thứ 3 nên Hòa Thượng Đức Niệm mới có tướng lành
ấy.

Chiều ngày 20/3/2003, Phật tử tựu về đông đủ hơn,
bỗng một cháu nghe được tiếng nhạc thật êm dịu, thảnh thoát. Dường như
đây là tiếng nhạc trời.

Đúng 12 giờ khuya, tức là bước
vào sáng ngày 21/3/2003, ngày Vía Quán Thế Âm Bồ Tát. Bỗng nhiên trống
Bát Nhã đánh lên liên hồi. Tâm mọi Phật tử cảm thấy một niềm rộn ràng
kỳ diệu. Hòa Thượng Thích Đức Niệm đang nằm im. Thầy Thích Minh Chí tân
trụ trì kiêm Giám đốc Phật Học Viện Quốc tế bước tới trang trọng thưa:

“Đã đến giờ, xin thỉnh Hòa Thượng lên đường”

Hòa Thượng Thích Đức Niệm đang nằm bất động bỗng mở miệng chép môi.

Mọi người đều trố mắt nhìn.

“Thì ra Hòa Thượng đang niệm Phật”. Đây là ý của một người trông thấy kể lại cho chúng tôi nghe.


Nhưng theo các băng giảng của Hòa Thượng Tịnh Không: “Vào giờ phút cuối
cùng của người niệm Phật được vãng sanh. Người ấy mở miệng là để nói
lời từ biệt: “Phật và Thánh chúng đến tiếp dẫn, ta đi đây!”.


Chúng tôi nghĩ, chính Hòa Thượng Thích Đức Niệm đang nói lời từ giã mọi
người. Thế là, liền sau đó, Hòa Thượng Thích Đức Niệm ra đi. Ngài viên
tịch đúng 1 giờ 45 phút rạng ngày 21/3/2003 tức ngày Vía Đức Quán Thế
Âm Bồ Tát.

Hòa Thượng Thích Đức Niệm đã tròn sứ mệnh của một vị Bồ Tát thị hiện. Dù đã vãng sanh, Ngài vẫn còn độ vô số chúng sanh.


Mỗi khi khắp nơi tổ chức Phật thất, người ta không thể nào không nhớ
đến cố Hòa Thượng Thích Đức Niệm. Và nhớ đến nhiều Tăng Ni khác đã nuôi
sống cao trào Phật thất Việt Nam. Đó là ăn quả nhớ người trồng cây. Quả
này là “Quả Vãng Sanh”, người được hưởng quả này sẽ sung sướng vĩnh
viễn ở cõi Cực Lạc.

Chúng tôi đề nghị chư Tăng Ni, mỗi
lần tổ chức Phật thất, nếu có thể, xin biểu lộ một nghĩa cử tri ơn cố
Hòa Thượng Thích Đức Niệm. Như vậy sẽ tạo thành một truyền thống. Và
sau này, mãi mãi mọi người cũng đều sẽ tri ơn chư Tăng Ni đã tổ chức
Phật Thất vậy.

TIỂU SỬ VẮN TẮT
* * * * *

Hòa
Thượng Thích Đức Niệm sanh tại làng Thanh Lương, tỉnh Bình Thuận. Xuất
gia từ thưở 13 tuổi tại chùa Long Quang – Phan Rí. Sau đó, Ngài tha
phương cầu học với các Hòa Thượng: Hòa Thượng Trùng Khánh và Hòa Thượng
Thiên Hưng ở Phan Rang, tỉnh Ninh Thuận.

Trên con đường
tầm sư học đạo, Hòa Thượng đã từng là Tăng sinh của Phật Học Viện Hải
Đức – Nha Trang. Và năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Phật Giáo tại Phật Học
Đường Nam Việt chùa Ấn Quang-Sàigòn.

Vốn là sinh viên Đại
Học Văn Khoa Sàigòn, tốt nghiệp cử nhân Văn Khoa Đại Học Vạn Hạnh năm
1966 và làm Hiệu Trưởng Trường Trung Học Bồ Đề quận Chợ Mới tỉnh Long
Xuyên.

Những năm kế tiếp, đảm nhiệm các chức vụ như Chánh
Đại Học Giáo Hội Phật Giáo tỉnh Gia Định, Chánh Thư Ký Phật Học Vụ toàn
quốc, Giám Đốc Trường Trung Học Bồ Đề Tỉnh Bình Dương.@
Về Đầu Trang Go down
 
Hai lần thấy Phật vãng sanh Cực Lạc - H.T. THÍCH ĐỨC NIỆM
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Bảo hiểm thân tàu
» Chè đậu xanh đánh, nấu thật nhanh, và ăn thật ngon

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH :: Thư Viện :: Tài liệu, bài viết tham khảo, nghiên cứu! :: Tịnh độ tông :: Chuyện VÃNG SANH !-
Chuyển đến 

free countersFree forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog